_Lưu Ngọc Tâm_
Cột mây ban sáng dẫn đường,
Cột lửa đêm xuống soi vương lối về.
Dân Ngài vững bước một bề,
Ngày đêm vâng lệnh, chẳng hề nao nao.
Nắng thiêu sa mạc hanh hao,
Cột mây che chở, ngọt ngào mát trong.
Đêm về lửa sáng mênh mông,
Thú dữ kinh hãi, chạy vòng lánh xa.
Ngày đêm bước tiến không xa,
Mây che nắng gắt, lửa hòa đêm thâu.
Dân lành vững dạ cùng nhau,
Tin vào Chúa cả, dãi dầu chẳng nao.
Lòng dân nương tựa dường nào,
Chúa thương dẫn dắt, cao trào chở che.
Tinh thần, vật chất, vẹn bề,
Ngài ban đủ cả, chẳng hề thiếu chi.
Chúa luôn hiện hữu quản vì,
Dẫn đường chỉ lối, chẳng ly dân Ngài.
Mọi nơi mọi lúc hỡi ai,
Đồng hành dẫn dắt, chẳng sai bao giờ.
Tình thương Chúa cả vô bờ,
Dân Ngài yêu dấu, mong chờ cứu nguy.
Nô lệ thoát khỏi tức thì,
Đất Hứa dẫn lối, ngại gì gian lao.
Lòng tin giữ dạ dường nao,
Chúa thương dẫn dắt, bước vào đường ngay.
Mây che lửa sáng đêm ngày,
Dù cho lối trước, chẳng hay thế nào.
Lời Ngài soi sáng dường nao,
Thánh Linh sức mạnh, ngọt ngào chở che.
Đường đời gian khó bộn bề,
Nương nhờ Chúa cả, ta về bình an.
Lòng con tin Chúa vững vàng,
Gian nan thử thách, chẳng màng ngại chi.
Kinh Thánh, cầu nguyện, gẫm suy,
Thánh Linh dẫn dắt, bước đi an lành.
