Người Môn Đệ được Đức Giêsu thương mến
Hồn con thửa đất khai hoang,
Tìm cây nhân đức trồng đàng thiện tâm:
“Đất hồn bé tẹo cằn khô:
Khiêm nhường, kính mến điểm tô tuyệt vời!”
Gieo rồi hạt cứ trơ trơ,
Rễ không bám xuống, mầm tơ im nằm,
Lại gieo hạt, lại lo chăm:
Công bình, tiết độ, khôn ngoan, khó nghèo…
Hạt nào cũng cứ trèo queo,
Mầm không chịu lớn, rễ teo yếu mềm.
Hồn con đào xuống bới lên,
Chẳng cây nhân đức, chẳng hoa thiện toàn…
Rưng rưng nước mắt ngắn dài:
“Chúa ơi! Con đã mỏi hoài công gieo,
Cây nhân đức cứ lèo tèo
Trồng bao nhiêu hạt cũng đều héo khô…”
Chúa cười, ánh mắt nên thơ:
“Hay con quên mất một bờ cây sinh?!
Tên cây nghe chẳng bóng hình,
Mà Ta ưa thích hơn ngàn giống kia.
Gieo đi, những hạt “Đức lì”,
Hạt này chất lượng mỗi khi mỏi lòng.
Tưới bằng những lặng chờ mong,
Bằng ngày tháng bám chặt vòng tay Ta.
Cây này chẳng nở như hoa,
Nhưng mà rễ cắm thật là sâu ghê.
Một khi nó đã cắm mê,
Thì muôn nhân đức theo kề trổ bông.
Từ hôm ấy: hạ - thu - đông,
Xuân đi, xuân đến…cánh đồng hồn con,
“Cây lì” Chúa thích thơm ngon,
Mặc hoa không thấy mặc đời nghi nan!