Lạ




_Người Môn Đệ được Đức Giêsu thương mến_



Lạ quá! Chúa cao sang đến thế,
Lại làm phàm nhân để yêu con.
Cứ như giấc mộng trăng tròn!
Hồn con bỏ ngỏ để còn đi hoang.


Lạ quá! Chúa vẫn đang cúi xuống,
Đỡ lấy con từ luống bùn nhơ,
Phút nào hạnh phúc ngẩn ngơ,
Con không còn tưởng là mơ: Tình Ngài!


Lạ quá! Chính là Ngài đụng chạm,
Rất vô hình nhưng lại chuyển xoay.
Đời con từng phút đổi thay,
Tim con khắc khoải dấu tay vô hình…