
Chúa Giêsu ơi, con xin dâng ngày hôm nay để tôn kính Chúa Giêsu Thánh Thể. Con tạ ơn tình yêu của Chúa. Con cầu nguyện cho có nhiều tâm hồn đáp lại tình yêu của Chúa.
Chúa Giêsu ơi, hôm nay con tâm sự với Chúa nhờ bài đọc trích từ sách ngôn sứ Giê-rê-mi-a (Gr 2,1-3.7-8.12-13) Chúa ạ.
Lời Chúa: "Có lời ĐỨC CHÚA phán với tôi: “Hãy đi mà thét vào tai Giê-ru-sa-lem như sau: ĐỨC CHÚA phán thế này: Ta nhớ lại lòng trung nghĩa của ngươi lúc ngươi còn trẻ, tình yêu của ngươi khi ngươi mới thành hôn, lúc ngươi theo Ta trong sa mạc, trên vùng đất chẳng ai gieo trồng. Bấy giờ Ít-ra-en là của thánh thuộc về ĐỨC CHÚA, là phần hoa lợi đầu mùa của Người; tất cả những ai ăn lạm vào đó đều phạm lỗi, chúng phải mang tai mắc hoạ, – sấm ngôn của ĐỨC CHÚA. Hỡi nhà Gia-cóp và mọi dòng tộc nhà Ít-ra-en, hãy nghe lời ĐỨC CHÚA. ĐỨC CHÚA phán như sau: ‘Cha ông các ngươi đã thấy Ta bất công ở chỗ nào mà chúng lại rời bỏ Ta để bước theo thần hư ảo, và chính chúng trở thành hư ảo? Chúng cũng chẳng thèm hỏi: “ĐỨC CHÚA ở đâu? Đấng đã đưa chúng ta từ đất Ai-cập đi lên, Đấng dẫn bước chúng ta trong sa mạc, trong miền đất cằn cỗi, trong nơi cát lún, trong miền đất khô cháy và tối tăm, miền đất không người lai vãng, chẳng ai cư ngụ, Người ở đâu rồi?” Ta đã đưa các ngươi vào miền đất xanh tươi để các ngươi được ăn hoa trái thổ sản của nó. Nhưng một khi vào rồi, các ngươi đã làm nhơ nhớp đất của Ta, và biến gia sản của Ta thành đồ ghê tởm. Hàng tư tế cũng chẳng thèm hỏi: “ĐỨC CHÚA ở đâu?” Các chuyên viên Lề Luật chẳng biết đến Ta, các mục tử thì chống lại Ta, còn ngôn sứ lại nhờ Ba-an mà tuyên sấm, chúng đi theo những thần vô tích sự. Bởi vậy, Ta sẽ còn tố cáo các ngươi, – sấm ngôn của ĐỨC CHÚA. Có dân nào lại đánh đổi thần minh của mình – mà những thứ đó lại chẳng phải là thần minh? Thế mà dân Ta đã đánh đổi vinh quang của nó đi lấy cái vô tích sự! Này trời, hãy kinh khiếp về chuyện đó, hãy run sợ cho hồn xiêu phách lạc, – sấm ngôn của ĐỨC CHÚA – vì dân Ta đã phạm hai tội: chúng đã bỏ Ta là mạch nước trường sinh để làm những hồ nứt rạn, không giữ được nước.”
Tâm sự với Chúa:
Chúa Giêsu ơi, con đặt mình vào vai Đức Chúa, con vừa thấy tủi thân, vừa thấy bực mình với cái dân này, lại cũng vừa thấy xót thương nó! Thưa Chúa, Chúa yêu dân Chúa quá mà nó vô ơn, làm Chúa bực mình. Chúa muốn thét vào tai nó, thét vào cái tai điếc lác của nó. Chúa ơi, con nhìn trong cái dân điếc lác này và cũng thấy con trong đó. Nếu hỏi con có bỏ Chúa không thì bề ngoài con không có hình thức này, nhưng có hình thức hững hờ, lơ lửng. Đời sống thiêng liêng của con không thấy tấn tới. Con thấy mình nóng cũng không nóng, mà lạnh cũng không lạnh. Chính vì cái hâm hẩm này lại khó chữa trị. Con không thấy mình sai lỗi gì trầm trọng. Kỷ luật tu trì vẫn chu toàn, không được một trăm phần nhưng cũng không đến nỗi tệ. Chúa ơi nhưng nhìn kỹ vào nội tâm, con thấy mình trống rỗng. Khi nghe người khác chia sẻ về đời sống thiêng liêng của họ, con thấy thèm thuồng và cũng thấy xấu hổ về đời sống của mình. Ôi, con tệ bạc biết bao!
Chúa Giêsu ơi xin thương xót con. Xin Chúa Thánh Thần canh tân con. Con xin được tâm hồn khao khát làm vui lòng Chúa. Xin Thánh Thể Chúa nhận chìm con vào sâu trong cung lòng Cha.Amen.