Giuđa bị đyaf biệt xứ


Chúa Giêsu Thánh Thể ơi, hôm nay con dành để tôn vinh Thánh Tâm Chúa. Con cầu nguyện cho các tù nhân được ơn hối cải và được trở về gia đình.
Chúa Giêsu ơi, con muốn tâm sự với Chúa nhờ Lời trong sách các Vua 2V 25,1-12. Vua Giuda bị Babylon bắt sống và điệu về Babylon. Dân bị đưa đi lưu đầy.

Lời Chúa: "Ngày mồng mười tháng mười, năm thứ chín triều Xít-ki-gia-hu, Na-bu-cô-đô-nô-xo, vua Ba-by-lon, cùng toàn thể đạo quân tiến đánh Giê-ru-sa-lem. Vua đóng trại và đắp chiến luỹ chung quanh để đánh thành. Thành bị vây hãm cho đến năm thứ mười một triều vua Xít-ki-gia-hu. Vào mồng chín tháng tư, nạn đói hoành hành trong thành, và không có bánh cho dân trong xứ. Thành bị chọc thủng một lỗ. Đang đêm, tất cả các binh lính đi ra theo con đường cửa giữa hai bức tường, gần vườn của vua, –bấy giờ quân Can-đê đang bao vây thành–, rồi họ đi theo con đường hướng tới A-ra-va. Đạo quân Can-đê rượt theo và đuổi kịp vua trong vùng thảo nguyên Giê-ri-khô; toàn thể đạo quân của vua bỏ vua chạy tán loạn. Chúng bắt vua và đem lên Ríp-la gặp vua Ba-by-lon, chúng tuyên án kết tội vua. Chúng cắt cổ những người con của vua Xít-ki-gia-hu trước mắt vua cha. Rồi vua Ba-by-lon đâm mù mắt vua Xít-ki-gia-hu, lấy hai dây xích đồng xiềng vua lại và điệu về Ba-by-lon. Ngày mồng bảy tháng năm, –đó là năm thứ mười chín triều Na-bu-cô-đô-nô-xo, vua Ba-by-lon–, quan chỉ huy thị vệ Nơ-vu-dác-a-đan, thuộc hạ của vua Ba-by-lon, vào Giê-ru-sa-lem. Ông đốt Nhà ĐỨC CHÚA, đền vua và mọi nhà cửa ở Giê-ru-sa-lem; ông còn phóng hoả đốt mọi dinh thự các nhà quyền quý. Toàn thể đạo quân Can-đê, dưới quyền quan chỉ huy thị vệ, phá huỷ các tường thành chung quanh Giê-ru-sa-lem. Quan chỉ huy thị vệ Nơ-vu-dác-a-đan bắt những người dân còn sót lại trong thành, những người đã đào ngũ theo vua Ba-by-lon, và những người thợ thủ công còn sót lại phải đi đày. Nhưng quan chỉ huy thị vệ chừa lại một phần dân cùng đinh trong xứ để trồng nho và canh tác."

Tâm sự với Chúa:

Con thưa Đức Chúa, đọc những trang sử này làm con tê tái cõi lòng. Chúa ơi lòng con còn như thế huống nữa là tấm lòng của Đức Chúa, tấm lòng thương xót vô biên còn đau như thế nào! Israel là dân riêng của Chúa. Chúa đã từng chọn họ, từng lập giao ước với họ. Họ là dân riêng, là dân tư tế, là dân thánh của Chúa, mà giờ đây!!! Ôi con hiểu Đức Chúa cực chẳng đã nên mới đành lòng cho xảy ra như thế này. Như người mẹ phải bồng đứa con thơ bị bệnh đến bác sĩ để được chữa lành. Bác sĩ chích vào mông em bé làm em đau đớn khóc thét lên. Bác sĩ cho em uống thuốc đắng, em muốn nhè ra nhưng bị ép phải nuốt vào…Ôi tất cả nỗi kinh hãi của em càng làm bà mẹ đau xót, nhưng bà không thể làm khác được. Chính vì yêu con, muốn cho con khỏi bệnh, mà bà mẹ phải chấp nhận bắt con chịu đau, chịu uống thuốc đắng. Chúa Giêsu ơi, lòng Thiên Chúa vẫn như thế đối với mỗi người chúng con. Chính vì tội lỗi chúng con mà Chúa cũng đã phải chịu quân dữ đập đánh, xỉ vả và treo trên cậy thập giá.
Chúa Giêsu ơi, xin Lời và Mình Máu Chúa giúp con mạnh sức để con thắng được tội lỗi. Amen